nav1nav2nav3nav4
nav_aboutnav_spacenav_grantsnav_spacenav_archivenav_spacenav_transnav_spacenav_newsnav_spacenav_member
spacer
Timothy Allen, joint 3rd Prize (Open category)
Image file

  Đoạn Trường Tân Thanh
(an extract)


Trăm năm trong cõi người ta,
Chữ tài chữ mệnh khéo là ghét nhau.
Trải qua một cuộc bể dâu,
Những điều trông thấy mà đau đớn lòng.
Lạ gì bỉ sắc tư phong,
Trời xanh quen thói má hồng đánh ghen.
Cảo thơm lần giở trước đèn,
Phong tình cổ lục còn truyền sử xanh.
Rằng: Năm Gia-tĩnh triều Minh,
Bốn phương phẳng lặng hai kinh chữ vàng.
Có nhà viên ngoại họ Vương,
Gia tư nghỉ cũng thường thường bậc trung.
Một trai con thứ rốt lòng,
Vương Quan là chữ nối dòng nho gia.
Đầu lòng hai ả tố nga,
Thúy Kiều là chị em là Thúy Vân.
Mai cốt cách tuyết tinh thần,
Mỗi người một vẻ mười phân vẹn mười.
Vân xem trang trọng khác vời,
Khuôn trăng đầy đặn nét ngài nở nang.
Hoa cười ngọc thốt đoan trang,
Mây thua nước tóc tuyết nhường màu da.
Kiều càng sắc sảo mặn mà,
So bề tài sắc lại là phần hơn.
Làn thu thủy nét xuân sơn,
Hoa ghen thua thắm liễu hờn kém xanh.
Một hai nghiêng nước nghiêng thành,
Sắc đành đòi một tài đành họa hai.
Thông minh vốn sẵn tính trời,
Pha nghề thi họa đủ mùi ca ngâm.
Cung thương làu bậc ngũ âm,
Nghề riêng ăn đứt hồ cầm một trương.
Khúc nhà tay lựa nên xoang,
Một thiên Bạc mệnh lại càng não nhân.
Phong lưu rất mực hồng quần,
Xuân xanh xấp xỉ tới tuần cập kê.
Êm đềm trướng rủ màn che,
Tường đông ong bướm đi về mặc ai.
Ngày xuân con én đưa thoi,
Thiều quang chín chục đã ngoài sáu mươi.
Cỏ non xanh tận chân trời,
Cành lê trắng điểm một vài bông hoa.
Thanh minh trong tiết tháng ba,
Lễ là tảo mộ hội là đạp thanh.
Gần xa nô nức yến anh,
Chị em sắm sửa bộ hành chơi xuân.
Dập dìu tài tử giai nhân,
Ngựa xe như nước áo quần như nêm.
Ngổn ngang gò đống kéo lên,
Thoi vàng vó rắc tro tiền giấy bay.
Tà tà bóng ngả về tây,
Chị em thơ thẩn dan tay ra về.
Bước dần theo ngọn tiểu khê,
Lần xem phong cảnh có bề thanh thanh.
Nao nao dòng nước uốn quanh,
Nhịp cầu nho nhỏ cuối ghềnh bắc ngang.
Sè sè nấm đất bên đường,
Dàu dàu ngọn cỏ nửa vàng nửa xanh.
Rằng: Sao trong tiết Thanh minh,
Mà đây hương khói vắng tanh thế này?


Nguyễn Du
Broken Heart, New Lament
(an extract)


It’s an old story: good luck and good looks
don’t always mix.
Tragedy is circular and infinite.
The plain never believe it,
but good-looking people meet with hard times too.

It’s true.
Our ending is inevitable:
long years betray the beautiful.

This manuscript is ancient, priceless,
bamboo-rolled, perfumed with musty spices.
Sit comfortably by this good light, that you may learn
the hard-won lesson that these characters contain.

It is the time of the Ming Dynasty. Jiajing is on the throne.
The empire is peaceful. An educated man
named Vương has three children:
two daughters, Kiều and Vân,
and a handsome son, Vương Quan.

The sisters are slender as saplings and lovely
as snow fresh fallen from a winter sky.
The gentle glow of a full moon
might remind you of the round face of Vân.
Her words sparkle, precious as jewels,
and her smile is as soft as rose petals.

But Kiều is still more beautiful. Her eyes
are dark and troubled as November seas.
Spring flowers envy her grave beauty
and the mountain ash shivers with jealousy
whenever she passes by.
Her smile flashes like a thunderbolt.
A fine painter, singer, and poet,
she makes mournful melodies on her lute:
the saddest and the sweetest is Cruel fate.

Young men buzz beyond the outer wall:
bees among the honeysuckle.
Swallows and spring days fly like shuttles
over green lawns splashed with white petals
from the branches of the pear trees.

It is April, the Feast of Pure Light, when families
visit the graves of their ancestors: pulling weeds
and burning incense. Like orioles or swifts,
people flit about. The sisters and their brother dress up
and step outside.

        Bright men and lovely women crowd
the streets: wave upon wave of fashionable clothes
slowing the flow of carriages and horses.
Everywhere, little hills and mounds are strewn
with paper coins, fake gold, and smouldering incense.

The sun sets, the shadows lengthen,
and the sisters and their brother turn for home.
Strolling hand-in-hand beside a pretty brook,
they remark its gentle beauty. They pause to look.

Downstream, beside a little bridge,
they notice a tomb marked by mushrooms
and rotten greenish-yellow weeds.

Kiều asks: ‘On this bright day when we respect the dead,
why has this grave alone been left untended?’


Translated from the Vietnamese by Timothy Allen
  [Commentary on the poem by the translator]   



Copyright Statement / Webdesign by inter.TxT spacer